Thiên Đàng Ái Ân  

Thiên Đàng Ái Ân (Lam Phương)

Đường nào vào thiên đàng ái ân
Là đường vào nhịp thở lâng lâng
Mùa Xuân đang đi trong lời yêu mới
Có hoa vàng phủ đường mòn gót chân mềm

Lạc vào vườn Xuân tình ngất ngây
Thả hồn vào cơn gió mê say
Cành hoa tươi chôn sâu cành xa vút
Để muôn đời mình còn được yêu nhé anh

Yêu mới biết quên thời gian
Khi biết yêu hoa sẽ mãi không phai tàn
Đừng nghe chim ru tai tìm hư ảo
Không tình nào say đắm hơn em đâu

Chờ một ngày pháo hồng reo vui
Là đường về ôm bóng đơn côi
Vừa khi đôi tim yêu được giải thoát
Bứt gông xiềng là mình tính chuyện trăm năm